Một số bài báo về rượu Hồng Đào trên website công ty Minh Anh

13:43 01/10/2014 | Lượt xem: 2104

DOANH NGHIỆP CHÚ TRỌNG ĐĂNG KÝ NHÃN HIỆU HÀNG HOÁ... NHƯNG KHÓ GIỮ

 

Những năm gần đây, doanh nghiệp Việt Nam đã nhận thức được vai trò quan trọng trong việc đăng ký bản quyền nhãn hiệu hàng hoá, thương hiệu của mỗi sản phẩm... Như một thực trạng đang xảy ra đối với DN trong việc đăng ký nhãn hiệu hàng hóa là phải mất khá nhiều thời gian và tiền của... Ngược lại, khi đăng ký được - DN lại khó gữ được nhãn hiệu sản phẩm của mình. Vì sao lại xảy ra hiện tượng này?

 

Lò bát quái nấu rượu Hồng Đào

 

Theo lời Ông Đố Thế, phó giám đốc, Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh tại Đà Nẵng thì: Để xấy dựng cho một thương hiệu sản phẩm mới, Minh Anh phải bỏ ra khá nhiều thời gian và tiền để nghiên cứu khảo nghiệm nhằm tìm ra công thức cho phù hợp với người tiêu dùng cũng như nâng cao chất lượng sản phẩm. Đồng thời DN phải bỏ ra một khoảng tiền khá lớn cho việc quảng bá sản phẩm, tham gia các hội chợ triển lãm trong nước và quốc tế đến người tiêu dùng. Nhưng khi sản phẩm được người tiêu dùng đánh giá về chất lượng, thị trường được mở rộng... DN bắt đầu “gặt hái” thành quả, thì lập lức các DN khác “vồ lấy” ngay nhãn hiệu, công thức và “cơ hội” này để sản xuất sản phẩm bằng cách “sao y bản chính” mà không phải bỏ ra một chi phí nào cho nghiên cứu cũng như đầu tư mở rộng thị trường. Điều đó thật là vô lý, chẳng khác gì “ngồi mát ăn bát vàng”. Mặc dù sản phẩm đó đã có DN đăng ký độc quyền. Ông Thế cũng cho biết thêm: Thực tế sau khi sao chép công thức, có trường hợp họ nhái luôn kiểu dáng của sản phẩm - Ông Thế đưa ra một ví dụ thực tế đang xảy ra tại Minh Anh. Trong các sản phẩm do Minh Anh sản xuất như rượu Hồng Đào vốn dĩ đã gắn liền với tên tuổi của đất Quảng Nam - Đà Nẵng (cũ). Nhận thấy vai trò đăng ký thương hiệu của sản phẩm sẽ gắn liền với sự tồn tại và phát triển của Công ty, Minh Anh đã gởi đơn lên Cục sở hữu công nghiệp ngày 12/6/2000, và đến ngày 12/6/2003 với quyết định 2742/QĐ-ĐK của Cục Sở hữu công nghiệp Việt Nam cấp đăng ký nhãn hiệu hàng hóa về sản phẩm “ Hồng Đào” do Minh Anh sản xuất.. Nhưng theo Ông Thế, hiện nay trên thị trường đã xuất hiện nhiều sản phẩm “Hồng Đào” không phải do Minh Anh sản xuất, làm xáo trộn thị trường, ảnh hưởng đến người tiêu dùng cũng như hoạt động của công ty.

 

Hiện nay, thực trạng “ăn cắp” nhãn hiệu hàng hóa không chỉ đối với riêng Minh Anh mà còn nhiều DN khác đã lên tiếng về việc vi phạm quyền sở hữu trí tuệ như: Công ty thuốc lá Việt Nam, Công ty Cổ phần đường Biên Hoà... và còn nhiều DN khác. Vừa qua, tại cuộc hội thảo “Chống nạn hàng giả - hàng lậu” do tạp chí Thương mại, bộ thương mại tổ chức, Ông Nguyễn Đức Thịnh, Cục trưởng cục quản lý thị trường, Bộ thương mại nhận định: hàng nhái, hàng giả xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ đang là một vấn nạn, nó tác động xấu đến môi trường đầu tư và thương mại, gây thiệt hại cho DN, người tiêu dùng và kìm hãm sự phát triển sản xuất cũng như quá trình hội nhập. Thế nhưng, để xử lý những vi phạm về sở hữu trí tuệ, thì hành lang pháp lý chưa thật sự hoàn thiện.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=1

 

------------------------------

 

HÀNG NHÁI CẠNH HÀNG THẬT TRONG HỘI CHỢ QUỐC TẾ

 

Hội chợ Thương mại biên giới Việt - Trung tổ chức tại Hà Khẩu (Trung Quốc) từ 28/11 đến 30/11/2004 tập trung những sản phẩm, thương hiệu của các Công ty, doanh nghiệp thuộc Sở thương mại các tỉnh thành trên cả nước vừa diễn ra đựơc một ngày, bên gian hàng Việt Nam đã xảy ra sự cố làm xôn xao hội chợ, cả phía ta lẫn phía bạn. Ngay buổi sáng 28/11/2004, khi lãnh đạo và các doanh nghiệp Trung Quốc tham quan gian hàng rượu Hồng Đào (Sản phẩm của Cty TNHH Minh Anh - 149 Đỗ Thúc Tịnh - TP Đà Nẵng) thì ngay sát nên cạnh cũng có một gian hàng trưng bày thương hiệu rượu Hồng Đào, nhưng lại là sản phẩm của doanh nghiệp tư nhân Việt Tiến (49 phan Chu Trinh - TX Tam Kỳ - Quảng nam).

 

Hình rượu Hồng Đào

 

Tại sao lại có chuyện kỳ cục, lạ đời ở một hội chợ mang tính quốc tế như thế? Theo tìm hiểu của chúng tôi, câu chuyện 2 thương hiệu Hồng Đào cùng xuất hiện trên thị trường đã làm vấn đề khá “nóng” đối với khách hàng và doanh nghiệp không chỉ ở miền Trung. Thương hiệu rượu Hồng Đào do Công ty thực phẩm Minh Anh sản xuất đã được cấp văn bằng và nhãn hiệu độc quyền số 47452 ngày 12/6/2000, đăng ký nhãn hiệu hàng hóa theo quyết định số 2742/QĐ – ĐK do Cục Sở hữu công nghiệp (SHCN) cấp ngày 12/6/2003. Như vậy, Hồng Đào là thương hiệu được bảo hộ trên trên thị trường trong cũng như ngoài nước.

 

Trao đổi với chúng tôi, Anh Đỗ Thế - Phó Giám đốc - Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh - bức xúc: Họ (DN Việt Tiến) không thể có đăng ký văn bằng và nhãn hiệu được vì thương hiệu của chúng tôi đã được độc quyền bảo hộ ở Cục SHCN...”. Cùng ngày, chúng tôi cũng nhận được thông báo kết quả giám định sở hữu công nghiệp số 613/SKHCN của KH&CN TP Đà Nẵng về các mẫu chai rượu Hồng Đào do DN Việt Tiến sản xuất, kết quả như sau: Cả chai rượu và bình rượu có chứa dấu hiệu Hồng Đào đều vi phạm quyền SHCN, cụ thể là tương tự tới mức gây nhầm lẫn với phần chữ trong nhãn hiệu hàng hóa đã được bảo hộ độc quyền.

 

Anh Thế cho biết thêm: Ngoài việc tự ý mang nhãn hiệu Hồng Đào của Công ty Minh Anh, DNTN Việt Tiến còn gởi đơn lên Cục Sở hữu trí tuệ (SHTT) thuộc bộ KH&CN, kiến nghị hủy bỏ nhãn hiệu hàng hóa số 47452 và 47453 bảo hộ các nhãn hiệu “Hồng Đào” cho sản phẩm rượu với lý do... ngược đời: “Hồng Đào” cho sản phẩm rượu đã nổi danh như một địa danh, một tên gọi xuất xứ của Quảng Nam, lý do nêu trên được căn cứ vào câu ca dao: “Đất Quảng nam chưa mưa đã thấm - Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà… say”. Chúng tôi cũng đang có trong tay thông báo số 973/KN của Cục SHTT về việc trả lời kiến nghị của DNTN Việt Tiến, trong đó ghi rõ: “tên gọi xuất xứ hàng hóa được bảo hộ phải là tên một vùng hoặc địa phương, nhưng “Hồng Đào” không phải là một địa danh của một Quảng Nam nên căn cứ vào câu ca dao để đề nghị hủy bỏ hiệu lực các đăng ký trên là không có cơ sở”.

 

Theo tìm hiểu của chúng tôi, sản phẩm của Hồng Đào của DNTN Việt Tiến tham gia hội chợ thương mại biên giới Việt - Trung là dưới sự bảo trợ của Sở Thương mại tỉnh Quảng Nam. Nhưng điều kỳ là trong khi thương hiệu Hồng Đào thứ thiệt do Công ty Minh Anh sản xuất đã được cấp nhãn hiệu độc quyền cũng tham gia chào hàng ở hội chợ này do sự giới thiệu của Sở Thương mại TP Đà Nẵng. DNTN Việt Tiến cố tình vi phạm sở hữu trí tuệ và cạnh tranh không lành mạnh đã đành, còn Sở Thương mại Quảng Nam, lẽ nào lại không biết những quy định về sản phẩm và thương hiệu khi tham gia hội chợ?.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=2

 

------------------------------

 

RƯỢU HỒNG ĐÀO ĐI KIỆN

 

Công ty Thực phẩm Minh Anh, chủ thương hiệu rượu Hồng Đào vừa chính thức gởi đơn khiếu nại đến Sở Khoa học và Công nghệ (KH-CN) thành phố Đà nẵng để yêu cầu bảo vệ quyền lợi cho nhãn hiệu hàng hóa đã được công ty đăng ký bảo hộ độc quyền.

 

Ông Đỗ Thế, phó Giám đốc Công ty cho biết: hiện nay, trên thị trường xuất hiện một loại rượu cũng mang tên Hồng Đào do doanh nghiệp tư nhân Việt Tiến (có trụ sở tại Tam Kỳ, Quảng Nam) sản xuất. Doanh nghiệp này, đã vi phạm quyền sở hữu công nghiệp về nhãn hiệu rượu Hồng Đào của Công ty Thực phẩm Minh Anh đã được Cục sở hữu công nghiệp (nay là cục sở hữu trí tuệ), Bộ Khoa học và công nghệ cấp Giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu hàng hóa số 47452 ngày 12-6-2000.

 

Một chi tiết đáng chú ý, trước đó, Doanh nghiệp tư nhân Việt Tiến đã gửi đơn đến Cục sở hữu trí tuệ đề nghị hủy bỏ hiệu lực giấy chứng nhận nhãn hiệu đăng ký nhãn hiệu hàng hóa bảo hộ nhãn hiệu “Hồng Đào” cho sản phẩm rượu của Công ty thực phẩm Minh Anh với lý do: “Hồng Đào” cho sản phẩm rượu đã nổi danh như một địa danh, một tên gọi xuất xứ của Quảng Nam, căn cứ vào câu ca dao “Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm - Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà… say”.

 

Tuy nhiên, Cục Sở hữu trí tuệ đã có công văn 973/KN ngày 21-6-2004 trả lời Doanh nghiệp tư nhân Việt Tiến: “Tên gọi xuất xứ hàng hóa được bảo hộ phải là một tên vùng hoặc địa phương, “Hồng Đào” không phải là một địa danh, nên nếu chỉ căn cứ vào câu ca dao trên để hủy bỏ hiệu lực của Giấy chứng nhận nhãn hiệu hàng hóa của Công ty Thực phẩm Minh Anh là không có cơ sở”. Đến ngày 30-11-2004, Sở KH-CN Đà Nẵng đã có kết luận giám địnhvề nhãn hiệu hàng hóa vi phạm: “ Hàng hóa (rượu Hồng Đào của Doanh nghiệp tư nhân Việt Tiến) mang dấu hiệu vi phạm quyền sở hữu công nghiệp là rượu trùng với hàng hóa trong danh mục hàng hóa thuộc phạm vi đã được bảo hộ tại văn bằng số 47452”. Đồng thời, Sở KH-CN Đà Nẵng đã chuyển đơn khiếu nại của Công ty Minh Anh đến Sở KH-CN Quảng Nam giải quyết và xử lý theo quy định của pháp luật.

 

Vậy là đã rõ, DN tư nhân Việt Tiến đã vi phạm quyền sở hữu công nghiệp của nhãn hiệu rượu Hồng Đào của Công ty Thực phẩm Minh Anh.

 

Ông Đỗ Thế cho biết: từ khi thương hiệu rượu Hồng Đào xuất hiện lần đầu tiên (năm 2000) cho đến nay, Công ty Thực phẩm Minh Anh đã không ngừng xây dựng và quảng bá thương hiệu, sản phẩm từng bước được người tiêu dùng ưa chuộng. Thế nhưng, việc Doanh nghiệp tư nhân Việt Tiến cũng sản xuất rượu mang tên Hồng Đào và tung ra thị trường đã làm ảnh hưởng và gây thiệt hại cho Minh Anh, gây sự nhầm lẫn trong người tiêu dùng, nhất là ảnh hưởng đến hình ảnh thương hiệu - tài sản vô hình quý giá nhất của bất kỳ Doanh nghiệp nào có khi phải mất hàng chục năm mới xây dựng được. Công ty thực phẩm Minh Anh cho biết sẽ “theo” kiện việc vi phạm sở hữu công nghiệp này đến cùng để bảo vệ quyền lợi chính đáng và vì sự phát triển của chính doanh nghiệp.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=3

 

------------------------------

 

TRANH CHẤP NHÃN HIỆU VÌ... CÂU CA DAO

 

Sản phẩm rượu Hồng Đào của Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh (TP Đà Nẵng) đã được Cục Sở hữu công nghiệp cấp giấy chứng nhận đăng ký nhãn hiệu hàng hóa độc quyền số: 47452 ngày 12-6-2000. Thế nhưng, gần một năm nay trên địa bàn các tỉnh miền Trung cũng xuất hiện nhãn hiệu rượu Hồng Đào do doanh nghiệp tư nhân Việt Tiến (địa chỉ 49 phan Chu Trinh, thị xã Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam) sản xuất. Sau khi biết được việc này, Công ty Minh Anh đã gởi đơn đến các cơ quan chức năng (Trong đó có Sở Thương mại Quảng nam và Sở Thương mại TP Đà Nẵng) nhờ can thiệp, đồng thời gởi đến doanh nghiệp Việt Tiến yêu cầu hủy bỏ nhãn hiệu này.

 

Theo phản hồi của Sở Thương mại TP đà Nẵng, sở chỉ giải quyết được việc này trên phạm vi địa bàn TP Đà nẵng, còn tỉnh khác thì... đành chịu. Ông Đỗ Thế - Phó Giám đốc Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh, cho biết đã hơn một tháng trôi qua vẫn chưa thấy câu trả lời của Sơ Thương mại tỉnh Quảng Nam.

 

Trong khi đó, vừa nhận được đơn yêu cầu của Công ty Minh Anh, doanh nghiệp Việt Tiến liền phản ứng bằng cách gửi đơn lên Cục Sở hữu trí tuệ, yêu cầu hủy bỏ hiệu lực các giấy chứng nhận nhãn hiệu “Hồng Đào” mà Công ty Minh Anh đã đăng ký, với lý do: “Hồng Đào” là sản phẩm rượu đã nổi danh như một địa danh của Quảng Nam như câu ca dao:

 

“Đất Quảng nam chưa mưa đã thấm

Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà… say”.

 

Sau đó, Cực sở hữu trí tuệ kết luận: Tên “Hồng Đào” không phải là một địa danh của Quảng Nam nên chỉ căn cứ vào câu ca dao trên để hủy bỏ một thương hiệu đã đăng ký là không có cơ sở. Chưa biết vụ kiện sẽ kết thúc như thế nào, chỉ biết tại Hội chợ Thương mại biên giới Trung - Việt (tại Hà Khẩu), diễn ra từ ngày 26 đến ngày 30-11-2004, Công ty Minh Anh và doanh nghiệp Việt Tiến cùng quảng bá loại rượu “Hồng Đào”. Điều này dẫn đến sự thắc mắc của khách hàng: Đầu là Hồng Đào “thật” đấu là “giả”?

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=4

 

------------------------------

 

MINH ANH - GÌN GIỮ VÀ PHÁT TRIỂN ĐẶC SẢN QUÊ HƯƠNG

 

Rượu Hồng Đào là một trong những đặc sản nổi tiếng của vùng đất xứ Quảng. Với ba chữ “rượu Hồng Đào” đã thấm sâu vào tiềm thức của con người đất Quảng nam - Đà nẵng (cũ) mà mọi người mỗi khi nhắc đến nó thì trong lòng như dâng lên cảm xúc đắm say và tự hào:

 

“Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm

Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà... say”

 

Quả thật, rượu Hồng Đào trở nên vô cùng quen thuộc, gần gũi đối với văn hoá, con người xứ Quảng. Sự độc đáo của rượu Hồng Đào chính là nhờ hương vị của nó, một hương vị thấm đẫm chât đất và tình người xứ Quảng. Đồng thời nó còn là món quà lưu niệm có giá trị và đầy tự hào cho những người con xa quê hay bất cứ du khách nào khi đến thăm giải đất “nắng lắm mưa nhiều” này.

 

Hương vị tuyệt vời của Hồng Đào là như vậy đấy!. Ngày nay, không có những người ở đất Quảng sử dụng rượu Hồng Đào, mà sản phẩm này đã có mặt hầu hết các tỉnh thành trong cả nước. Nhưng một điều kỳ lạ là ngay cả những người con ở đất Quảng cũng chẳng biết ai là người tìm ra công thức của loại rượu này. Một điều dễ nhận thấy là trên nền tảng công thức bí truyền, công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh đã áp dụng và tuân thủ theo phương thức sản xuất cổ truyền để tiếp tục bảo tồn, phát huy quảng bá cho rượu Hồng Đào.

 

 

Để sản xuất ra sản phẩm này chỉ có nguyên liệu được trồng trên đất xứ Quảng; Nguồn nước được lấy từ nguuồn nước Bà Nà; trong quá trình sản xuất rượu, nước được sử dụng ủ nấu phối trộn và điều chỉnh nồng độ theo yêu cầu công nghệ. Nước đóng vai trò quan trọng việc hình thành chất lượng và mức độ ổn định của sản phẩm; gạo phải lựa chọn từ vùng Gò Nổi, huyện Điện Bàn. Hạt nguyên, đều hạt, không bị ẩm mốc và đặc biệt là gạo mới, không quá 4 tháng kể từ khi thu hoạch lúa. Quả đào là nguyên liệu chính, nếu trái đào càng chín và có màu hồng đỏ thì tạo cho rượu có màu hồng nên sản phẩm được gọi là rượu Hồng Đào, đồng thời phải lựa chọn những quả nguyên, không sâu, không dập nát ... Rượu được nấu từng mẽ nhỏ, thủ công trong hệ thống nồi đồng cổ. Sự kết hợp các khâu và vùng nguyên liệu sẵn có, sự tôn trọng công thức bí truyền của rượu Hồng Đào, Minh Anh đã cho ra đời sản phẩm rượu Hồng Đào và được khách hàng đánh giá rất cao.

 

Không chỉ dừng lại trong việc gìn giữ đặc sản của vùng đất xứ Quảng, Minh Anh còn chủ động đăng ký nhãn hiệu hàng hóa cho sản phẩm, nhằm mục đích đưa thương hiệu rượu Hồng Đào đến người tiêu dùng trong cả nước đảm bảo về chất lượng cũng như an toàn thực phẩm.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=5

 

------------------------------

 

RƯỢU HỒNG ĐÀO CỦA AI

 

Tại Hội chợ thương mại Biên giới Trung - Việt 2004 (Hà Khẩu) diễn ra vào cuối tháng 11 vừa qua, ở hai gian hàng trưng bày sản phẩm của hai tỉnh thành “anh em” là tỉnh Quảng nam và Thành phố Đà Nẵng nằm cạnh nhau, gian nào cũng có trưng bày ... rượu Hồng Đào. Bên gian Đà Nẵng là rượu Hồng Đào của Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh. Ở gian Quảng nam là rượu Hồng Đào của DNTN Việt Tiến (Tam kỳ, Quảng nam). Vì sao có chuyện như vậy?.

 

Hai sản phẩm rượu của hai Công ty khác nhau nhưng lại có cùng nhãn hiệu, có mẫu mã tương tự kiến khách hàng tham quan vừa ngạc nhiên vừa không thể phân biệt đâu thật đâu giả vì cả hai điều có giấy chứng nhận của chính quyền mỗi địa phương để đem đi chưng bày. Có công ty Trung Quốc đến hội chợ với mục đích để đặt hàng rượu Hồng Đào - vốn nổi tiếng trên thị trường - nhưng khi thấy cùng một lúc rượu Hồng Đào lại có hai “bố mẹ” và đến từ hai tỉnh thành khác nhau, công ty này đàng bỏ ý định mua hàng vì không rõ xuất sứ của sản phẩm rượu nức tiếng này.

 

Theo tìm hiểu của chúng tôi, sản phẩm rượu Hồng Đào của Công ty Minh Anh đã được đăng ký nhãn hiệu từ tháng 6/2000 và đến tháng 6/2003 được Cục sỡ hữu công nghiệp (Bộ Khoa học và công nghệ) cấp giấy chứng nhận bảo hộ nhãn hiệu hàng hóa có hiệu lực từ năm 2000-2010. Tuy nhiên vào giữa năm 2004, DNTN Việt Tiến lại gởi đơn đến Cục sở hữu trí tuệ (Bộ Khoa học và Công nghệ) khiếu nại về việc này đồng thời đề nghị hủy bỏ hiệu lực các giấy chứng nhận bảo hộ nhãn hiệu “Hồng Đào” của Công ty Minh Anh vì cho rằng rượu Hồng Đào đã nổi tiếng như một địa danh, một tên gọi xuất xứ của Quảng Nam. Bằng chứng là câu ca dao:

 

”Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm

Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà… say”.

 

Cục Sỡ hữu trí tuệ đã có văn bản trả lời: “Tên gọi xuất xứ hàng hóa được bảo hộ là tên gọi của một vùng hoặc là địa phương, Hồng Đào không phải là môtü địa danh cho Quảng Nam nên chỉ căn cứ vào câu ca dao trên để hủy bỏ hiệu lực nhãn hiệu hàng hóa trên không có cơ sở”.

 

Trong khi đó, Sở Thương mại Đà Nẵng cũng đã tiếp nhận đơn của Công ty Minh Anh yêu cầu chứng thực sản phẩm rượu Hồng Đào của DNTN Việt Tiến đã vi phạm bản quyền sở hữu công nghiệp. Ngày 30/11/2004, Sở Thương mại đã có công văn trả lời “bình rượu và chữ Hồng Đào tương tự tới mức gây nhầm lẫn với nhãn hiệu hàng hóa đã được bảo hộ, có dấu hiệu vi phạm bản quyền sở hữu công nghiệp”. Ngày 15/12, Sở Thương mại tỉnh Quảng Nam cũng đã tổ chức cuộc họp giải quyết vụ việc này.

 

Chuyện làm rõ “Rượu Hồng Đào” của ai là trách nhiệm của cơ quan chức năng, điều đáng tiếc ở đây là việc hai Sở Thương mại Quảng Nam và Đà Nẵng khi chưa giải quyết rõ ràng tranh chấp giữa hai công ty về nhãn hiệu hàng hóa đã cho phép đưa sản phẩm chưng bày, gây ấn tượng không tốt từ phía khách hàng quốc tế.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=6

 

------------------------------

 

NHÃN HIỆU RƯỢU HỒNG ĐÀO ĐANG BỊ “XÂU XÉ

 

Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh là một doanh nghiệp chuyên kinh doanh chế biến nhiều loại thực phẩm và đồ uống có uy tín trên thị trường cả nước ngoài và xuất khẩu, trong đó có sản phẩm rượu mang nhãn hiệu HỒNG ĐÀO. Để xây dựng thương hiệu mạnh, một mặt Công ty Minh Anh hoàn thành tiêu chuẩn quản lý chất lượng ISO 9001:2000 áp dụng vào sản xuất, mặt khác thực hiện việc đăng ký bảo hộ nhãn hiệu hàng hóa các sản phẩm của mình, trong đó thương hiệu Hồng Đào được xếp hàng ưu tiên. Ngày 12/6/2000, Cục sở hữu Công nghiệp chấp nhận việc DN ngày nộp đơn hợp lệ và ngày 12/6/2003 Cấp giấy chứng nhận cho nhãn hiệu Rượu Hồng Đào của Công ty Minh Anh với số hiệu 47452.

 

Sự việc không có gì đáng nói nếu không có một loạt DN khác khi thấy Hồng Đào có sức thu hút mạnh, nhất là đối với khách du lịch trong và ngoài nước nên đã tự ý “mượn danh” Hồng Đào đẻ thu siêu lợi nhuận: Chẳng hạn: DN tư nhân Việt Tiến, DN Tư nhân Hồng Đào ở tỉnh Quảng Nam vừa qua đưa nhiều sản phẩm rượu mang tên Hồng Đào ra thị trường. Thấy nhãn hiệu hàng hóa của mình bị vi phạm, ngày 30/10/2004, Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh phát đơnkhiếu nại gởi đến Sở Thương mại Quảng Nam, Sở Thương mại TP Đà Nẵng và Chi cục quản lý tiêu chuẩn chất lượng - đo lường miền Trung. Ngày 22/11, Công ty tiếp tục có Công văn số 158/CV gửi Sở Khoa học và Công nghệ TP Đà Nẵng đề nghị can thiệp can thiệp giám định mẫu mã nhãn hiệu Hồng Đào. Tưởng sự việc sẽ dừng lại ở đó, không ngờ trong cơ hội thương mại biên giới Trung - Việt năm 2004 vừa được tổ chức tại Hà Khẩu (Trung Quốc) ngày 26/11/2004, ngoài rượu Hồng Đào của Công ty TNHH Minh Anh được Thương mại TP Đà Nẵng bảo trợ tham gia hội chợ thì ở Quảng Nam, DN tư nhân Việt Tiến cũng được địa phương giới thiệu mang rượu Hồng Đào của mình đến Hà Khẩu. Hai sản phẩm cùng nhãn hiệu, cùng xuất sứ tại một quốc gia lại được sắp xếp nằm cạnh nhau đã khiến khách hàng Trung Quốc ngạc nhiên và cả ngay nhiều đoàn cán bộ của Việt Nam được bạn mời tham gia các hoạt động xúc tiến thương mại trong hội chợ cũng bực mình không kém trong nhãn hiệu hàng hóa của nước ta. Sau hội chợ Hà Khẩu, ngày 1/12, Công ty TNHH thực phẩm Minh Anh gửi Công văn khiếu nại lần thứ hai đến cơ quan chức năng. Ngày 15/12, Sở Khoa học & Công nghệ tỉnh Quảng nam đã chính thức thụ lý hồ sơ, mời đại diện Công ty TNHH Minh Anh đến giải quyết.

 

Trao đổi với phóng viên Báo Thương mại, Ông Nguyễn Văn Tân - Chánh Thanh tra Sở KH & CN tỉnh Quảng Nam - cho biết, DN tư nhân Việt Tiến- có văn phòng ở số 49 đường Phan Châu Trinh, thị xã Tam Kỳ, Quảng Nam - so “ngộ nhận” (?) nên sử dụng nhãn hiệu Hồng Đào trên bao bì sản phẩm của mình. Hiện nay, Chi cục QLTT tỉnh đang xử lý, buộc DN Tư nhân Việt Tiến tạm thời không được cho lưu hành sản phẩm nhãn hiệu Hồng Đào của mình ra thị trường. Ông cũng hứa sẽ giải quyết việc này một cách nhanh nhất, không để cho DN nào bị thiệt thòi quyền lợi.

 

Qua thực tế, chúng tôi cũng nhận thấy nhãn hiệu Hồng Đào, DN tư nhân Việt Tiến không phải “ngộ nhận” mà đã biết từ lâu vì điển hình trước tháng 6/2004, DN này có đơn gởi Cục Sở hữu trí tuệ và ngày 21/6/2004 Cục sở hữu trí tuệ có Công văn số 913/KN từ chối đề nghị được mang tên nhãn hiệu Hồng Đào của DN tư nhân Việt tiến. Như vậy, rõ ràng biết vi ậam nhưng DN tư nhân Việt Tiến vẫn cứ SX sản phẩm rượu mang nhãn Hồng Đào với nhiều mẫu mã tung ra thị tường, không những vậy còn in chữ to ngoài bao bì “Nhãn hiêụ được bảo hộ độc quyền” Không riêng DN Tư nhân Việt Tiến mà còn có một DN tư nhân Hồng Đào khác cũng đang tung một loạt sản phẩm rượu mang nhãn hiệu Hồng Đào với mẫu mã y chang của Công ty TNHH Thực phâmt Minh Anh. Trên nhãn hiệu không ghi nơi SX, ngày SX và những dấu hiệu khác đúng yêu cầu của một nhãn hiệu hàng hóa theo quy định.

 

Ông Đỗ Thế - phó Giám đốc Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh - cho biết, việc vi phạm nhãn hiệu này Công ty bị thiệt hại rất nhiều, chưa nói đến hàng tỷ đồng để xây dựng thương hiệu mấy năm nay bị các DN khác lợi dụng mà còn bị ảnh hưởng uy tín.

 

Trước hết, khách hàng sẽ nhầm lẫn giữa Hồng Đào của Minh Anh được quản lý chất lượng nghiêm ngặt theo hệ thống ISO với những loại rượu Hồng Đào khác không đủ tin cậy về chất lượng. Và điều quan trọng hơn nữa là việc xuất hiện cùng lúc hai DN mang nhãn hiệu rượu Hồng Đào ở Hội chợ Hà Khẩu đã khiến các DN nước ngoài phần nào mất lòng tin vào sự bảo hộ nhãn hiệu hàng hóa của pháp luật Việt Nam.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=7

 

------------------------------

 

CẦN BẢO HỘ ĐỘC QUYỀN CHO CÔNG TY TNHH THỰC PHẨM MINH ANH

 

Từ năm 2003 đến nay, hai mặt hàng rượu bầu đá và nước khoáng Bana của Cty TNHH Minh Anh sản xuất đã có uy tín trên thị trường TP Đà Nẵng và một số tỉnh lân cận.Gần đây, trên thị trường xuất hiện hai mặt hàng cũng mang nhãn mác rựơu Bầu Đá và nước khoáng Bana do các cơ sở khác sản xuất. Mặt dù nhìn bề ngoài, khách hàng không thể phân biệt đâu là sản phẩm được sản xuất từ Minh Anh nhưng giá trị của hai loại sản phẩm này lại có chênh lệch nhau quá nhiều và chất lượng cũng kém so với chính phẩm của Minh Anh.

 

Sự chênh lệch về giá, chất lượng sản phẩm đã ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín, quá trình sản xuất kinh doanh của CT Minh Anh.

 

Theo tìm hiểu của chúng tôi, sản phẩm nước uống đóng chai mang nhãn hiệu hàng hóa “IKE BA NA “ của công ty MINH ANH đã được Cục Sở hữu công nghiệp (nay là Cục Sở hữu trí tuệ) cấp giấy chứng nhận (GCN) đăng kí số 47469 ngày 12-6-2003.

 

Tương tự, công ty MINH ANH đã được Cục Sở công nghiệp cấp GCN đăng kí nhãn hiệu hàng hóa số 37439 ngày 4-6-2001 đối với mẫu nhãn hiệu rựơu “bầu đá“. theo quy định của pháp luật Việt Nam, GCN này có hiệu lực 10 năm và chủ GCN có quyền sở hữu đối với nhãn hiệu, gồm các quyền: độc quyền sử dụng nhãn hiệu hàng hóa trên các loại sản phẩm; có quyền chuyển giao sở hữu hoặc chuyển giao quyền sử dụng nhãn hiệu hàng hóa; có quyền yêu cầu các cơ quan Nhà Nước có thẩm quyền xử lý người thứ 3 vi phạm các quyền nói trên của mình. Như vậy sau khi được Cục Sở hữu cấp Giấy Chứng Nhận công ty MINH ANH đã xác lập quyền sử dụng độc quyền của mình đối với 2 loại nhãn mác nước uống đóng chai IKE BA NA và rựu bầu đá trên toàn lãnh thỗ Việt Nam. Ngoài ra, công ty MINH ANH còn tiến hành hàng loạt các bước như đăng ký kinh doanh... tại các cơ quan chức năng tại địa phương.

 

Theo ông Đỗ Thế - Phó Giám đốc công ty MINH ANH, từ năm 2003 đến nay, trên thị trường Đà Nẵng và một số địa phương lân cận đã xuất hiện các loại nước đóng chai mang nhãn hiệu BaNa. Đặc biệt, đối với loại nước đóng chai không rõ nguồn gốc này có bản đăng ký hàm lượng các chất vi sinh trong nước giống như nước uống đóng chai của công ty MINH ANH, chỉ khác nhau là giá cả thấp hơn nhiều so với sản phẩm được sản xuất từ MINH ANH.

 

Đối với rượu bầu đá cũng có những trường hợp tương tự. Theo tìm hiểu của chúng tôi, nước uống đóng chai giã nhãn hiệu Bana của công ty MINH ANH được sản xuất bởi Cty TNHH Kim Thành, điểm sản xuất là thôn An Sơn, xã Hòa Ninh, Hòa Vang, Đã Nẵng. Mặc dù có giấy phép sản xuất kinh doanh nước uống đóng chai nhưng hơn năm qua Cty TNHH Kim Thành vẫn chưa được cơ quan chức năng tại TP Đà Nẵng cấp giấy phép khai thác tài nguyên khoáng sản và sản phẩm mang giả nhản hiệu Bana đã được Cty TNHH Kim Thành đưa ra tiêu thụ tại một số điểm kinh doanh trên đường Nguyễn Lương Bằng, Tôn Đức Thắng (Đà Nẵng). Như vậy, ngoài việc vi phạm độc quyền về sở hữu công nghiệp, Cty TNHH Kim Thành còn vi phạm luật Tài Nguyên Khoáng Sản.

 

Đối vối sản phẩm rượu Bầu Đá, mặc dù đây là địa danh có thật tại tỉnh Bình Định song các cơ sở tại đây muốn kinh doanh mặt hành này đòi hỏi phải có nhãn mác hàng hóa mà công ty MINH ANH đăng ký bản quyền. Do vậy,việc một số cơ sở đưa sản phẩm rượu bầu đá có nhãn mác tương tự sản phẩm của công ty MINH ANH ra thị trường tiêu thụ là vi phạm quyền sở hữu công nghiệp và gây ảnh hưởng đến uy tín, môi trường kinh doanh của công ty MINH ANH.

 

Để môi trường kinh doanh thật sự trong sạch, công bằng, chống nạn sản xuất, buôn bán hàng giả, bảo vệ quyền, lợi ích của các nhà sản xuất, kinh doanh và sức khoẻ cho người tiêu dùng, chúng tôi đề nghị các nghành chức năng tại Đà Nẵng sớm kiểm tra, có kết luận về vụ việc nêu trên. Trên cơ sở đó, có những biện pháp ngăn chặn, xử lý kịp thời, nhằm đảm bảo những quy định của pháp luật được thực thi một cách nghiêm minh.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=9

 

------------------------------

 

NHỮNG SẢN PHẨM ĐI CÙNG DU KHÁCH

 

Khai thác những yếu tố văn hóa truyền thống của các vùng đất để xúc tiến, quảng bá, tiếp thị du lịch từ lâu đã trở thành chiến lược kinh doanh của các nhà quản lý, đầu tư dịch vụ du lịch. Thông qua những biểu tượng văn hóa đã xác định sự tồn tại , thử thách qua thời gian và đến nay vẫn còn ảnh hưởng tích cực đến đời sống đương đại, du khách dễ dàng nhận ra những sản phẩm thương mại du lịch đặc thù của từng vùng, miền khác nhau. Rượu Hồng Đào, nước uống thiên nhiên Bà Nà, nước mắm Nam Ô là những thương hiệu sản phẩm riêng có xứ Quảng , nằm trong chiến lược sản xuất "Các sản phẩm đi cùng du khách" của Công ty Thực phẩm Minh Anh, đã đáp ứng nhu cầu tâm lý thưởng thức đặc sản của người tiêu dùng.

 

THƯƠNG HIỆU THOÁT THAI TỪ CÁC ĐỊA DANH, CA DAO NỔI TIẾNG XỨ QUẢNG

 

"Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm

Rượu Hồng Đào chưa nhấm đà… say"

 

Câu ca dao này đã thật sự nằm sâu trong tâm thức của bao thế hệ người Quảng, là nỗi ám ảnh khôn nguôi của những đứa con xa quê; gợi nhớ về một vùng đất địa linh nhân kiệt, giàu truyền thống văn hóa đối với nhân dân cả nước mỗi khi nhắc đến Quảng Nam - Đà Nẵng. Rượu Hồng Đào chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng phong phú, tâm hồn bay bổng; tựu trung chỉ là "rượu tình rượu nghĩa", thể hiện tấm lòng hiếu khách rộng mở của người xứ Quảng. Từ trong ca dao, rượu Hồng Đào "bằng xương bằng thịt" đã thật sự thoát thai bước ra đời sống, sánh vai cùng với rượu Làng Vân, Bàu Đá, Gò Đen…và từng bước chinh phục thị trường.

 

Người có "công" biến ý tưởng của người xưa thành hiện thực sản xuất kinh doanh sản phẩm này là một phụ nữ thâm niên trong lĩnh vực hóa thực phẩm - bà Anh Đào, giám đốc Công ty Thực phẩm Minh Anh. Bà tâm sự: "Ngoài yếu tố chất lượng, thương hiệu Hồng Đào đã góp phần quyết định 50% thành công cho sản phẩm này. Qui trình sản xuất rượu hoàn toàn theo phương pháp thủ công cổ truyền từ khâu chọn nguyên liệu - phải là thứ gạo quê vùng Gò Nổi (Điện Bàn), rồi đến các khâu khác như ủ men, thuỷ phân, chưng cất. Tất nhiên đó mới chỉ là công đoạn đầu, còn việc chuẩn hóa rượu, tạo mùi , kiểm tra đo lường chất lượng…đòi hỏi tay nghề của các kỹ sư chuyên ngành với các thiết bị hiện đại của nhà máy thì sản phẩm mới hoàn hảo được ". Giải Vàng chât lượng của Bộ KH - CN và Môi Trường công nhận đã thẩm định chất lượng cho sản phẩm rượu Hồng Đào.

 

Tương tự, sản phẩm nước uống thiên nhiên đóng chai Bà Nà mang tên của một khu du lịch nổi tiếng thành phố Đà Nẵng. Nhãn hiệu mang dấu ấn thiên nhiên này cũng đã góp phần không nhỏ vào sự thành công ngay khi sản phẩm ra đời. CT đã nhanh chóng khẳng định thương hiệu và chiếm lĩnh thị phần khá lớn trên khắp địa bàn miền Trung, Tây Nguyên. Nước lọc Bà Nà có mặt hầu khắp các nhà hàng, khách sạn, các điểm du lịch, vui chơi giải trí. Ăn nên làm ra, Cty còn tham gia các hoạt động từ thiện xã hội và trở thành nhà đồng tài trợ cho các hoạt động du lịch trên địa bàn thành phố. Logo nước lọc Bà Nà đã trở nên khá quen thuộc với người tiêu dùng.

 

Một sản phẩm khác cũng liên quan mật thiết đến văn hóa ẩm thực và không thể thiếu trong các bữa ăn thường nhật trong các gia đình, từ người bình dân cho đến các bậc quyền quý: nước mắm! Nhà thơ Tường Linh đã liệt kê khá đầy đủ các món ngon vật lạ của quê hương "bên ni đèo Ải" trong một bài thơ đã làm nên tên tuổi của ông vào những năm sau nửa thế kỷ hai mươi; trong đó không thể thiếu mùi nước mắm, mà phải là nước mắm Nam Ô! (Bún chợ Chùa thương nước mắm Nam Ô). Có lẽ chưa có thi sĩ nào đưa nước mắm vào thơ hay như Xuân Diệu, "nó" đã làm cho thơ ông mặn mà đến độ: "Khi má sinh anh ra / Anh đã thở hơi nước mắm ngon…/Nên tới già thơ Anh còn đậm đà thấm thía…" Và trong hàng loạt cái tên Phú Quốc, Phan Thiết, Nha Trang, Gò Bồi… Nam Ô cũng đã trở thành đại biểu sáng giá trong Top Ten của nền văn hóa nước mắm xứ Đàng Trong, tồn tại song song với nền văn hóa Tương ở Đàng Ngoài (dưa La, cà Láng , nem Báng, tương Bần). Cái thứ nước vàng sánh nhĩ ra từ những chượp cá cơm thơm lừng được nâng lên hàng "quốc hồn quốc tuý". Và Công ty Minh Anh cũng đã biết chớp thời cơ khi cho ra lò những chai nước mắm nhất Nam Ô đóng gói xinh xắn - thêm một đặc sản làm quà du lịch mang hồn đất Quảng.

 

VÀ THEO CHÂN DU KHÁCH ĐI XA!

 

Tại các lễ hội , liên hoan du lịch, hội chợ triển lãm kinh tế - thương mại, đặc biệt tổ chức tại Quảng Nam - Đà Nẵng như Ấn tượng Mỹ Sơn, Đêm rằm Phố cổ , Gặp gỡ Bà Nà, Văn hóa du lịch biển Đà Nẵng, du khách ngoài việc thăm thú các danh lam thắng cảnh, làng nghề địa phương, đắm mình trong không gian lễ hội… còn tranh thủ ghé thăm các khu giới thiệu ẩm thực để thưởng thức các món ăn đặc sản, nhâm nhi chút men rượu Hồng Đào. Cầm trên tay những chiếc bình giả cổ con con bắt mắt, bên trong chứa các hương vị rượu đặc trưng, những chai nước mắm Nam Ô đóng gói mẫu mã đẹp, du khách "cầm lòng không đậu" mua "chút đỉnh" như mang một chút "hồn" xứ Quảng về làm quà người thân, bè bạn sau một chuyến đi chơi. Và cứ thế, những sản phẩm du lịch đặc thù xứ Quảng có dịp theo chân du khách đi xa!

 

Bà Anh Đào cho biết thêm, Công ty sẽ tiếp tục khai thác tên tuổi các thương hiệu nổi tiếng xưa nay để làm phong phú thêm các chủng loại sản phẩm làm quà lưu niệm cho du khách khi có dịp ghé thăm vùng đất nào đấy. "Ăn theo" hợp lý cũng là một cách vận dụng sáng tạo. Đó cũng là cách làm khá chuyên nghiệp của Công ty Thực phẩm Minh Anh!

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=12

 

------------------------------

 

CÔNG TY TNHH THỰC PHẨM MINH ANH: Phát triển thương hiệu rượu Hồng Đào tại Quảng Nam

 

Công ty TNHH Thực phẩm Minh Anh được thành lập từ năm 1993, có nhà máy tại TP.Đà Nẵng, sản xuất chủ yếu là rượu Hồng Đào như Rượu Hồng Đào Tằm Công Tử, Hồng Đào Tứ Quý, Hồng Đào Linh Chi ...

 

Minh Anh là một công ty lớn với kinh nghiệm sản xuất rượu, bia trên 10 năm, cùng với đội ngủ cán bộ có tâm huyết, giỏi về chuyên môn và đăch biệt có quyền sử dụng độc quyền nhãn hiệu rượu Hồng Đào trong phạm vi toàn quốc và quốc tế. Trong thời gian tới Minh Anh sẽ mang thương hiệu rượu Hồng Đào về sản xuất và quảng bá tại Quảng Nam, mục đích là mở rộng sản xuất rượu Hồng Đào nhằm đáp ứng nhu cầu hiện tại và tương lai đối với thị trường rượu Hồng đào truyền thống trong cả nước và xuất khẩu. Đây quả là một tin vui đối với nhân dân xã Điện Thắng Bắc, vì đây là cơ hội để xây dựng làng nghề nấu rượu - chăn nuôi, chuyển đổi cơ cấu sản xuất từ nông nghiệp sang công nghiệp của địa phương, góp phần vào chủ trương của xã Điện Thắng Bắc là trở thành xã công nghiệp trong tương lai gần.

 

Dự án rượu Hồng Đào tại Quảng Nam sẽ hình thành một khu liên hợp dịch vụ - sản xuất - làng nghề trên cơ sở tôn trọng và nâng cáo giá trị của các di tích lịch sử có tính văn hóa cao của địa phương. Kế hoạch đầu tư được chia ra nhiều giai đoạn mà giai đoạn đầu là khu vực sản xuất và không gian cảnh quan phục vụ cho việc quảng bá và sản xuất rượu Hồng Đào theo phương pháp truyền thống. Diện tích của dự án là 12ha tại cụm công nghiệp Bồ Mưng thuộc xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, thêm một thuận lợi nữa là khuôn viên dự án nằm gần các di tích như : Nghĩa trang liệt sĩ, Nhà tưởng niệm Nguyễn Văn Trỗi, biểu tượng Di tích văn hóa thế giới và có thể có tượng đài Mẹ Thứ (Bà mẹ Việt Nam anh hùng). Toàn bộ dự án được chia thành 7 hạng mục : Vườn hoa và hồ nước phía trước mặt tiền; khu vực dịch vụ văn hóa (gồm nhà hàng rượu Hồng Đào hình bát giác, nhà hàng đặc sản, cửa hàng lưu niệm); khu vực sản xuất lò rượu; khu hầm rượu; khu nhà tập thể; khu vực trình diễn trồng nếp và trồng dâu nuôi tằm; hệ thống kênh đào thoát nước...

 

Toàn bộ khuôn viên của dự án được xây dựng theo phong cách truyền thống thuần quê Việt Nam và thân thiện với môi trường, tạo nên một quần thể giàu tính văn hóa, đậm nét xứ Quảng. Đó cũng chính là nền tảng phát tiển sản xuất và quảng bá rượu Hồng Đào ngay tại Quảng Nam. Cảnh quang nơi đây sẽ tôn tạo thêm vẻ đẹp cho cụm di tích lịch sử của địa phương và hợp thành một thể thống nhất để thu hút du khách đến với Quảng Nam, đến với Điện Thắng Băc, Điện Bàn.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=14

 

------------------------------

 

NƯỚC UỐNG ĐÓNG CHAI BÀ NÀ, RƯỢU BẦU ĐÁ ĐĂNG KÝ NHÃN HIỆU CŨNG NHƯ... KHÔNG!

 

Liên tiếp mấy năm nay Công ty TNHH Thực Phẩm Minh Anh Đà Nẵng "vác đơn" khiếu kiện về tình trạng nhãn hiệu hàng hóa của DN bị vi phạm. Hết Rượu Hồng Đào năm 2004 đến bây giờ là nhãn hiệu Nước uống đóng chai Bà Nà và Rượu Bầu Đá bị một số DN khác "mượn" tên khiến khách hàng nhầm lẫn không biết đâu thật giả !

 

Ông Đỗ Thế - Phó Giám đốc Công ty Thực Phẩm Minh Anh cho biết: Nhận thức nhãn hiệu hàng hóa đối với Doanh Nghiệp là rất quan trọng đối với quá trình phát triển và phấn đấu vì mục tiêu chất lượng, nên ngay từ những ngày đầu mới tung sản phẩm ra thị trường, Công ty Minh Anh đã tiến hành thủ tục đăng ký bảo hộ độc quyền tất cả sản phẩm mầ DN sản xuất trong đó có ba nhãn hiệu : Rượu Hồng Đào, Rượu Bầu Đá và Nước uống đóng chai bà Nà. Tuy nhanh chân nhưng Công Ty Minh Anh vẫn phải "chào thua" những DN bất chấp luật lệ, cứ ngang nhiên gắn tên lên sản phẩm không cần biết đó là của ai. Thật buồn!

 

Điển hình như nước uống đóng chái Bà Nà rất có uy tín trên thị trường Đà Nẵng cũng như cả nước, đã được Cục Sở hữu trí tuệ cấp giấy chứng nhận số 47468 ngày 16/07/2001. Mấy năm qua, Công ty đã không ngừng cải tiến nâng cao chất lượng, bỏ kinh phí mở rộng thị trường, tham gia các hội chợ, hội thảo xúc tiến thương mại để tìm đầu ra cho sản phẩm. Đến bây giờ thị trường tương đối ổn định, DN chưa kịp mừng thì hàng loạt sản phẩm nước uống mang nhãn hiệu Bà Nà bày bán tràn lan trên thị trường nhưng không phải mang tên... Công ty TNHH Thực Phẩm Minh Anh. Trước sự xâm phạm trắng trợ như vậy, ngày 15/11/2005 vừa qua, Công Ty Minh Anh đã có công văn số 162/CV gửi Sở Thương Mại Đà Nẵng đề nghị can thiệp hành vi xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ của Công ty. Trong đó có nhiều cái tên được nhắc đến là Công ty TNHH Kim Thành, số 201 Trần Phú, Đà Nẵng; Shop Việt Khanh, số 118 Nguyễn Lương Bằng; Cơ sở Thiên Hương và một số cơ sở ở đường Tôn Đức Thắng...

 

Tương tự, rượu Bầu Đá là một đặc sản nổi tiếng của Bình Định. Phát hiện chưa có ai quan tâm đến “danh tiếng” này, năm 2000. Công Ty Minh Anh đã đầu tư xây dựng phòng thí nghiệm hiện đại để phân tích, kiểm tra chất lượng Rượu Bầu Đá và sau đó đầu tư cơ sở xản xuất, thu mua ngay tại thôn Cù Lâm, xã Nhơn Lộc – địa danh của Bầu Đá. Khi xác định rõ mục tiêu phát triển, Công Ty Minh Anh đã đăng ký nhãn hiệu hàng hóa và được cấp giấy chứng nhận số 37439 ngày 24/04/2000. Nhưng bây giờ thì Rượu Bầu Đá có mặt khắp nơi. nào là Bầu Đá của cơ sở Ngọc Hương, Bầu Đá của Công ty TNHH Thanh Thảo, Mai Lan… trong đó tập trung nhiều nhất là các tiệm tạp hóa tren đường Trần Phú, chợ Hàn… Đúng là tai họa cho Công ty Minh Anh khi tạo lập uy tín mấy năm trời, công sức, tiền bạc chi ra không biết bao nhiêu để tạo một thương hiệu, chất lượng riêng cho mình bổng một sớm một chiều bị kẻ khác… chia phần, và làm giảm uy tín mà của nhãn hiệu mà mình đã dày công xây dựng.

 

Việc các DN lấy nhãn hiệu Bà Nà, Bầu Đá, Hồng Đào của Công Ty Minh Anh đặt tên cho các sản phẩm của mình ngoài lý do thiếu hiểu biết pháp luật còn có một nguyên nhân khác nữa là họ cứ ngỡ đó là tên những địa danh của các địa phương nên ai cũng có thể dùng làm nhãn hiệu cho sản phẩm của mình. Như trường hợp tranh chấp nhãn hiệu Rượu Hồng Đào năm 2004, mặc dù Công ty Minh Anh đã đăng ký nhãn hiệu Rượu Hồng Đào nhưng một DN ở Quảng Nam vẫn quyết lấy cho bằng được với cái lý rằng, Hồng Đào xuất phát từ một câu ca dao cổ của đị phương là “Đất Quảng Nam Chưa Mưa Đã Thấm – Rượu Hồng Đào Chưa Nhấm Đã Xay”… Vụ việc được giải quyết khi Sở Thương mại Quảng Nam vào cuộc chấn chỉnh. Bây giờ đến nhãn hiệu nước đóng chai Bà Nà (Tên địa danh một Khu du lịch nổi tiếng của Đà Nẵng) và Rượu Bầu Đá (một đặc sản nổi tiếng của Bình Định) lại bị chiếm dụng. Chắc hẳn việc “lộng giả thành chơn” này của các DN “nhận vơ” sẽ được Sở Thương Mại Đà Nằng và Sở Thương Mại Bình Định chấn chỉnh nhưg cái hịa của Công ty Minh Anh đã rõ ràng khi thay vì suy nghĩ mở rộng kinh doanh, nâng chất lượng sản phẩm lại mất thời giờ công sức vác đơn đi kiện, thì Công ty Minh Anh. Nếu có thắng, thì Công ty Minh Anh cũng mất công làm lại từ đầu: xác lập thị trường, tìm khách hàng… một cách tốn kém!

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=16

 

------------------------------

 

RƯỢU HỒNG ĐÀO HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT

 

Không rõ năm 1602 khi Nguyễn Hoàng cầm quân vượt núi Hải Vân vào trấn giữ Quảng Nam, câu ca dao tiêu biểu nhất, khái quát nhất của vùng đất này đã có chưa?

 

Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm

Rượu Hồng đào chưa nhắm đã say

 

"Hồng đào" theo tôi chỉ là một cách nói văn vẻ, văn hoa - vốn là một cách nói hiếm khi thấy người Quảng sử dụng trong giao tế. Ít sử dụng không phải họ không đủ sự lịch lãm, nhưng trong giao tế thông thường người Quảng nói thật lòng những gì mình đang nghĩ, chứ không nói đãi bôi. Dù ít sử dụng, nhưng khi cần thiết, họ vẫn có cách nói của riêng mình. Đó là trường hợp của rượu Hồng đào. Khi nói "Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm", người ta đã đặt địa danh Quảng Nam vào một vị trí cao, vậy muốn so sánh tất phải có một sản phẩm khác tiêu biểu, phải thật tiêu biểu của vùng đất này. Lập luận như thế thì rượu Hồng đào phải có thật chứ? Nhưng không. Do vế trên, cho biết theo nghĩa đen "chưa mưa đã thấm", thì câu nối theo cũng phải có ý nghĩa tương tự.

 

Tạm dừng lại đây để ta hiểu "thấm" nghĩa là gì? Tôi muốn mượn hai quyển tự điển tiêu biểu của miền Nam và miền Bắc giải thích. Đại Nam quốc âm tự vị (ấn bản năm 1895) của Huỳnh Tịnh Paulus Của, giải thích nhiều nghĩa, trong đó có nghĩa mà ta đang xét: "Nhúng nước gì, chấm nước gì; làm cho ướt, cho nước gì thấu vào; nước thấm vào" và đưa ra thí dụ như "thấm nước miếng: lấy nước miếng mà làm cho ướt, như thấm nước miếng mà gắn con niêm, gắn bì thư". (Tôi thích cái thí dụ này, đọc lại, ta thấy như tái hiện lại kỷ niệm của cả một thời tuổi nhỏ mà mình cũng đã từng như thế, nay đã xa xôi, đã không còn nữa). Việt Nam tự điển của Hội Khai Trí Tiến Đức (ấn bản năm 1931), giải thích: "Nói về nước đẫm vào, hút vào: Nước mưa thấm áo, Mực thấm vào giấy; Đủ, bõ: Uống hàng chai rượu mà chẳng thấm vào đâu; Làm cho hút đi: Lấy bông thấm máu, Lấy giấy thấm mực; Thấu sâu vào: Nói mãi cũng phải thấm".

 

Ta hiểu "thấm" là một động từ, diễn tả sự vật đang vận động. Và cũng hiểu rằng, thật lạ lùng cho cái xứ Quảng Nam, từ trời cao "chưa mưa", chưa đổ nước xuống vậy mà đất... "đã thấm"! Một cách giới thiệu tài tình, không lẫn lộn, không "đụng hàng" với bất cứ một vùng đất nào khác trên toàn cõi nước Việt.

 

Vậy câu kế theo, thật khéo léo khi chọn lấy động từ "say". Muốn say, muốn được cái cảm giác diệu vợi, chếnh choáng như thi sĩ Tản Đà:

 

Đất say đất cũng lăn quay

Trời say mặt cũng đỏ gay, ai cười?

 

Tất phải có rượu. Rượu nào cũng được chăng? Với người Quảng, đó không phải là rượu Đế (do nấu bằng cỏ đế nên "chết tên" như thế) hoặc rượu Cây Lý hoặc Bàu Đá hoặc làng Vân... mà phải là rượu Hồng đào! Nhưng rượu Hồng đào không có thật. Nó chỉ là một cách nói nhằm tương xứng với địa danh Quảng Nam ở câu trên.

 

Vì sao?

 

Trong phép đối xứng của hai câu này (tạm gọi là thơ), thì danh từ riêng phải đối với danh từ riêng, chứ không thể nào khác được. Khi đã đưa ra một địa danh, mà lại là địa danh có vị trí cao nhất là tên gọi của cả một vùng đất thì rõ ràng không thể có một danh từ riêng nào đó có thể tương xứng đối lại với nó. Muốn đối lại phải là tên một địa phương khác. Nhưng ở đây, chỉ nhằm giới thiệu về tính chất địa phương mình nên "phương án" đó không xảy ra. Vậy chọn một danh từ riêng trong phạm vi của vế trên đã đặt ra, ta chọn lấy gì? Là "Trà Mi rừng quế, kho vàng Bồng Miêu", là "con tằm Đại Lộc se tơ", là "thuốc rê Cẩm Lệ"... chăng? Xem ra vẫn không ổn. Phải chọn một sản phẩm nào đó dẫn đến một động thái "thấm" như vế trên đã đặt ra.

 

Trong trường hợp này, chỉ có rượu dẫn đến "say" là hoàn chỉnh nhất. Bởi cái gì dẫn đến "thấm" nếu không phải là chất lỏng? Và rượu dẫn đến "say" cũng là một chất tương tự mà thôi. Nhưng chọn rượu của làng, xã, huyện nào đây? Không thể chọn được. Bởi rượu của làng, xã, huyện ấy làm sao đủ "tầm vóc" để đối lại với ý nghĩa khái quát là Quảng Nam? Mà người "Quảng Nam hay cãi", đối không khéo sẽ bị chê là kém hiểu biết, thiếu lễ độ... Chi bằng, ta cứ đặt cho nó một cái tên không có thật, không thuộc làng, xã, huyện cụ thể nào nhưng nó vẫn đặc trưng đối với người Quảng. Và trải qua thăng trầm của lịch sử, rõ ràng nó đã được người Quảng chấp nhận. Nếu người Quảng không chấp nhận thì đừng hòng nó còn tồn tại đến ngày nay.

 

Đến đây, hẳn nhiều người cũng gật gù "có lý đấy chứ", nhưng rồi sẽ đặt câu hỏi cắc cớ "Tại sao lại là rượu (màu) Hồng đào, chứ không phải là một màu nào khác?". Vâng, sắc màu cũng phản ánh những cung bậc tình cảm. Với màu hồng đào (hồng điều), khi nghe âm của nó ta thấy gợi lại sắc thái của những gam màu sáng, của sự hòa hợp, khởi đầu cho một hy vọng, một ước nguyện tốt đẹp. Hầu hết trong lễ nghi của đám cưới, của sự hợp nhất ta thấy hồng đào vẫn là sắc màu "chủ đạo". Ngoài tên gọi lễ tơ hồng thì ngay cả loại rượu trong đêm hợp cẩn, tất cũng phải là màu hồng đào, chứ không thể là rượu màu trắng - vốn chỉ dùng cho việc tế lễ.

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=18

 

------------------------------

 

RƯỢU HỒNG ĐÀO CỚ SAO LẠI KHÔNG CÓ THẬT!

 

Đọc bài viết "Rượu Hồng đào hoàn toàn không có thật" của anh Lê Minh Quốc, tôi buộc phải cãi lại - không cãi không được - như cách người Quảng Nam vẫn thường nói. Bởi không chỉ là rượu, là đất, câu ca dao ấy nói một chủ thể không có mặt (trên câu ca dao) là người Quảng Nam. Nó như hạt ngọc sao lại dễ dàng vứt bỏ đi.

 

Không đợi đến năm Nguyễn Hoàng cầm quân vượt Hải Vân trấn giữ Quảng Nam thì câu ca dao: Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu Hồng đào chưa nhấm đã say mới có. Danh xưng Quảng Nam đã được xác định vào năm 1471, sau khi vua Lê Thánh Tông khôi phục lại bốn châu Thăng, Hoa, Tư, Nghĩa (vốn là đất Chiêm Thành đã nhượng cho nhà Hồ từ năm 1402). Có thể trước đó cái tên Quảng Nam đã được dùng đâu đó trong dân gian nhưng theo văn bản thì tháng 6/1471, vua Lê Thánh Tông lập thừa tuyên Quảng Nam đạo, tức thừa tuyên thứ 13 của nước Đại Việt gồm có 3 phủ, 9 huyện. Phần đất từ bờ bắc sông Thu Bồn trở ra đến đèo Hải Vân (bao gồm cả TP Đà Nẵng ngày nay) lúc này mang tên huyện Điện Bàn thuộc phủ Triệu Phong của Châu Hóa. Mãi đến khi Nguyễn Hoàng thiết lập dinh trấn Quảng Nam (năm 1602) thì hai năm sau mới tách huyện Điện Bàn sát nhập vào dinh trấn Quảng Nam.

 

Vậy thì cớ gì lại khu trú sự xuất hiện của câu ca dao trên phải có trước hay sau cái mốc Nguyễn Hoàng vào trấn Quảng Nam mà lại không thể có từ khi Quảng Nam đã thành danh xưng?

 

Cũng cần nói lại cho đúng trong cả 2 câu, người Quảng Nam dùng chữ "đà" chứ không phải chữ "đã".

 

Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm

Rượu Hồng đào chưa nhấm đã say

 

Câu ca dao trên viết theo lối văn biền ngẫu thường thấy ở lối văn cổ, lời, ý đối nhau, nhưng có dịp để phân tích kỹ cách dùng từ trong hai câu thật là hay. Cùng sử dụng danh từ riêng Đất Quảng Nam - Rượu Hồng đào kết hợp với phó từ chưa biểu thị ý nghĩa phủ định: chưa mưa, chưa thấm nhưng đưa đến kết quả xác định đà thấm và đà say, để chỉ một chủ thể (thực) vắng mặt trong câu là người Quảng Nam. Cái tài tình ở chỗ không có chữ nói đến người - chủ thể vắng mặt - mà đọc lên là hiểu đến người, không phải một người mà còn là tính cách một tập thể người.

 

Thật là: "Danh khả danh phi thường danh". Cái khả dĩ là "danh" nằm ngoài cái "danh" thường hằng! Bởi nói đất, nói rượu mà lại nói người, nên tính cách người. Khi đặt tên Quảng: mở ra, Nam: Phía Nam vị vua tài trí, thần thơ tên hiệu Hồng Đức này đã xác định vùng đất, con người mở ra tiến vào Nam làm cuộc đổi mới bờ cõi. Chính vậy nên người Quảng Nam "nhạy cảm với cái mới, khao khát cái mới như đất hạn khát mưa, háo hức hút ngay từ giọt nước đầu tiên. Thậm chí khi chưa thật sự có giọt nước nào, chưa thật sự mưa đã náo nức hóng về mưa, cảm nhận ra nó rất sớm, chờ đón nó nồng nhiệt" (sđd: trang 370: Tìm hiểu con người xứ Quảng do Nguyên Ngọc chủ biên).

 

Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm là vậy. Chưa cần nói câu nặng nhẹ, nghe cái hơi, cái không khí thôi, là đã hiểu muốn nói gì rồi. Nhưng tại sao lại "đà" chứ không là "đã". Theo ngữ pháp tiếng Việt do Tiến sĩ ngôn ngữ Nguyễn Hữu Quỳnh soạn (NXB Tự điển Bách khoa in năm 2001) thì đã là nhóm phó từ biểu thị ý nghĩa thời gian. "Đã" chỉ việc đã làm chuyện đã qua, đã xong rồi còn "đà" là biến từ của đã nói việc đã qua đang còn diễn tiến và có khi tiếp đến tương lai. Khi dùng từ "đà" trong ngữ cảnh của câu ca dao trên tất muốn nói cái sự thấm, sự say ấy là đã có, lưu lại cứ mãi mãi còn hoài trong tính cách người xứ Quảng.

 

Từ thấm không do tự điển ta cũng hiểu đúng như anh Lê Minh Quốc trích dẫn. Với học sinh dễ hiểu hơn thấm có nghĩa là thẩm thấu: ngấm vào từ từ (mà sâu bền). Đặc biệt ở câu dưới, động từ quan trọng cùng với từ thấm để chỉ ra tính cách lại đặt trước chữ đà là nhấm. Nhấm tức là dùng đầu lưỡi chạm vào, tiếp xúc với vật chất (không phải nếm, lại càng không phải uống) nhằm kéo dài sự thích thú, cảm nhận hết sự tinh tế, tuyệt vời của rượu, hay của cái tình trạng nó. Rượu Hồng đào chưa nhấm đã say: "Đến câu này thì rõ ràng nói về một con người thật đa cảm, đa tình. Nếu là người nơi khác nói người Quảng thì đó là một nhận xét thương yêu, trân trọng đối với con người ở đây. Còn nếu người Quảng tự nói về mình thì quả thật con người, phải sống khắc nghiệt là vậy, buộc phải lý trí là vậy, mà trong đáy sâu tâm hồn vẫn nhân hậu và lai láng nghệ sĩ biết bao!". (sđd trang 367. Tìm hiểu con người xứ Quảng do Nguyên Ngọc chủ biên).

 

Hỏi rượu Hồng đào là rượu gì, có thật hay không? Ngày có cơ duyên làm báo đi khắp các vùng quê Quảng Nam, cũng nghi ngại như anh Quốc (và nhiều người khác) tôi cố tìm hỏi nó là cái chi chi. Mỗi người diễn tả cách "chế tác" rượu Hồng đào mỗi cách, nhưng tựu trung lại thì rượu Hồng đào khắp cả Quảng Nam nơi nào cũng có và thường chỉ làm ra dùng vào việc lễ, dịp cưới hỏi nghinh hôn, lấy làm rượu hợp cẩn giao bôi. Cách chế tác như sau: lấy rượu đế (trắng) thường nấu bằng gạo sau khi lên men, dùng cây tăm hương (chân hương đã đốt còn trong bát nhang) hay lấy cái vỏ bao hương nhúng vào rượu trắng, nhuộm màu hồng của chân hương hay vỏ bao hương cho rượu, nên rượu Hồng đào. Để làm chi vậy? Là để khác với rượu thường ngày thường. Ngày thường uống rượu đế thường ngàn ly (chun) không say, nhưng ngày lễ - rượu Hồng đào - cái tình ấy, cái nghĩa ấy (sao) chưa nhấm đà thấy say. Đến đây mới thấy hết ý nghĩa của chữ "đà". Bởi cái tình ấy, chuyện tình, chuyện nghĩa, chuyện lễ là cái đã có ngấm sẵn trong con người và nó cứ lâng lâng phấn khích, say lòng người cần gì rượu, cần gì mưa! Là trong rượu có tình và cái tình ấy mới say chứ rượu thì làm gì phải say và cái say này hứa hẹn kéo dài đến tương lai.

 

Vậy thì rượu Hồng đào là có thật chứ! Chỉ do người dân quê tôi không muốn (hay không biết) tổ chức để công nhận thương hiệu mà thôi. Bởi cũng có thể do giấu nghề hay giấu nghèo! Cũng là sĩ diện mà ra, cái ngày lễ, ngày bái ấy không phải ngày thường rồi, cần phải dâng lên, trao nhau vật gì trân quý hơn cái thường dùng (rượu đế) nhưng nghèo quá nên đành biến báo ra cái rượu khác ngày thường - rượu Hồng đào.

 

Chúng ta ở vào thời đại mà những giá trị tinh thần đã được thế giới công nhận tôn vinh là di sản nhân loại (phi vật thể) thì cớ sao rượu Hồng đào của Quảng Nam lại không có thật?

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=20

 

------------------------------

 

RƯỢU HỒNG ĐÀO RĂNG RỨA HÈ?

 

Mấy bữa nay, trên một tờ báo cuối tuần, người Quảng Nam – Đà Nẵng lại cãi về “rượu Hồng Đào” (trong câu ca dao: “Đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm, rượu Hồng Đào chưa nhấm đà say”). Anh bạn tôi phô-tô cho mỗi người một bản hai bài báo của anh Lê Minh Quốc và anh Nguyễn Trung Dân để tiện nghiên cứu và cãi. Sôi nổi cứ như là Wolrd Cup bóng đá.

 

Rượu Hồng Đào là gì? Nỗi khúc mắc đó của hàng triệu người Quảng Nam và những người nơi khác tìm hiểu về Quảng Nam được khơi lên, thách thức đau đầu cho con người ở một vùng đất mà bản tính luôn hừng hực muốn đi đến tận cùng sự thực.

 

Một câu hỏi mà nhiều nhà nghiên cứu bỏ qua, cho đến nay vẫn chưa có lời đáp. Cụ Phan Khôi lý sự, nhà nghiên cứu Quảng Nam Nguyễn Văn Xuân, nhà văn Nguyên Ngọc và nhiều tên tuổi khác của Quảng Nam vẫn chưa có lời đề cập, góp ý. Dè dặt quá chăng?

 

Tuy chưa ai đưa ra lời khẳng quyết nhưng có lẽ trong mỗi người đều nghiêng về giả thuyết này hay giả thuyết khác. Chỉ nghiêng thôi chứ không dám chắc hẳn vì ở cái đất hay cãi này (Quảng Nam hay cãi), muốn quả quyết chuyện gì phải xác lý. Không tin, ngẫm lại xem! Anh Lê Minh Quốc mới chỉ thả một câu hỏi: “Không rõ năm 1602, khi Nguyễn Hoàng cầm quân vượt núi Hải Vân vào trấn giữ Quảng Nam, câu ca dao tiêu biểu nhất, khái quát nhất của vùng đất này đã có chưa?”. Mới rụt rè hỏi thế thôi, ai có biết xin chỉ giáo giùm mà đã bị anh Nguyễn Trung Dân cho một tràng lịch sử dằng dặc rồi “trợn mắt”: “Cớ gì lại khu trú sự xuất hiện của câu ca dao trên phải có trước hay sau cái mốc Nguyễn Hoàng vào trấn Quảng Nam mà lại không thể có từ khi Quảng Nam đã thành danh xưng? (1471)”. Cãi đến mức như rứa thì sợ thật!?

 

Nói thì nói thế thôi, chứ sợ đến mấy cũng phải cãi. Anh Phạm Hữu Đăng Đạt, tác giả cuốn Hương vị Quảng Nam, khi lai rai cùng tôi, ở phút thật lòng nhất buông một câu “chí phải” đầy vẻ… Quảng Nam: “Nói rứa chớ cãi hắn sướng chứ ông!”. Tôi ngộ ra khi cãi người ta thấy sướng, bởi sướng – chứ không phải thắng – cho nên không sợ!

 

Cho đến nay, tôi cũng không đoan chắc rượu Hồng Đào có hay không? Tuy nhiên, nói gọn lỏn rằng “hoàn toàn không có” mà không đưa ra được luận cứ, dẫn chứng nào như anh Lê Minh Quốc thì khó đấy. Đó chỉ thuần là suy đoán chủ quan. Vì vậy, chỉ có thể coi đây là một cách lý giải dựa trên niềm tin, có giá trị như một giả thuyết, không thể diễn đạt bằng phán quyết chắc như đinh đóng cột rằng “rượu Hồng Đào hoàn toàn không có thật”.

 

Thú thật, trước nay tôi cũng nghiêng về giả thuyết như anh Quốc, thầm nghĩ rượu Hồng Đào cũng tương tự như lá diêu bông của nhà thơ Hoàng Cầm mà một thi sĩ dân gian nào đó ở Quảng Nam trong lúc xuất thần buông ra. Nhưng quyết rằng không có thì tôi không dám chắc, vì cái ta không thấy, không biết thì logic học không cho phép kết luận rằng đấy là cái không có.

 

Cùng cho rượu Hồng Đào là có thật như anh Nguyễn Trung Dân có anh Đỗ Thế, Phó Giám đốc Công ty Minh Anh (Đà Nẵng) – đơn vị đã đăng ký nhãn hiệu độc quyền và đang sản xuất rượu Hồng Đào hiện nay. Tuy nhiên, anh Thế cho biết cách chế biến rượu Hồng Đào mà anh nghe một người dân tên Sáu (anh Thế không nhớ họ) ở xã Điện Quang (Gò Nổi), Điện Bàn, kể lại thì rất công phu. Câu chuyện được anh Thế thuật lại như sau:

 

Ngày xưa, lúa gạo ít, người nông dân phải dành thóc để ăn đến giáp hạt nên ngày thường không dư dả lúa thóc để nấu rượu. Chỉ vào mùa thu hoạch, người ta mới dành ra chút ít để nấu nên nguyên liệu nấu rượu Hồng Đào luôn luôn là lúa mới (lúa – tiếng Quảng Nam còn có nghĩa là thóc). Lúa được xay trong các cối xay bằng tre để bóc vỏ trấu, hạt gạo còn màu trắng đục ngà xanh của vỏ cám. Hạt cơm nấu từ gạo này để làm rượu phải đảm bảo không được nở to, bề mặt hạt cơm trơn bóng.

 

Sau khi để nguội, trộn với một ít men lá - người vùng cao hiện nay vẫn dùng sản xuất rượu cần – và ủ trong những chum sành khoảng một tuần sau mới đem chưng cất. Men rượu tự nhiên trong lá sẽ chuyển cơm thành rượu có mùi thơm nồng đượm, đặc trưng của mùi gạo lức mới còn nguyên cám.

 

Sau đó ủ tiếp rượu mới cất (có khi với quả đào chín thái mỏng) trong các chum sành và chôn cả chum rượu dưới đất. Sau hơn 100 ngày mới đào lên, rượu Hồng Đào lúc này có màu hồng đỏ óng ánh và mùi thơm rất quyến rũ. Thông thường, hũ rượu này chỉ dùng trong các dịp lễ lạt, đình đám.

 

Anh Thế chỉ cho tôi lò nấu rượu hình bát quái của công ty mới đầu tư cùng dãy chum lọ xếp chật cả kho xưởng lớn và cho biết hiện đơn vị anh đang chế biến rượu Hồng Đào theo hướng mô phỏng từ lời kể trên.

 

Câu chuyện của anh Thế thuật lại qua lời kể của một người dân Gò Nổi làm tôi phân vân. Với tất cả sự dè dặt cần thiết tôi xin nói rằng lời kể của một người là chưa đủ để kết luận rượu Hồng Đào ngày xưa được chế biến theo cách như vậy. Tuy nhiên, cách giải thích này thì còn khả dĩ chấp nhận được.

 

Cách của anh Nguyễn Trung Dân, mới thật là dễ sợ. Xin trích nguyên văn: “Lấy rượu đế (trắng) thường nấu bằng gạo sau khi lên men, dùng cây tăm hương (chân hương đã đốt còn trong bát nhang) hay lấy vỏ bao hương nhúng vào rượu trắng, nhuộm màu hồng của chân hương hay vỏ bao hương cho rượu nên rượu Hồng Đào”.

 

Với tất cả lòng trân trọng với sự thật – dù có phũ phàng – tôi và rất nhiều đồng hương Quảng Nam khác mong anh Dân cho biết cụ thể quá trình tìm hiểu và cách phối kiểm nguồn tin mà trong những ngày làm báo đi đây đó anh đã thu thập được, để đi đến kết luận rượu Hồng Đào ngày xưa được “chế tác” theo cách thức nói trên.

 

Còn bây giờ đây, trong khi chờ đợi, tôi không muốn tin rằng đấy là loại “rượu Hồng Đào chưa nhắm đà say”, loại rượu được dùng trong giây phút hợp cẩn giao bôi thiêng liêng như anh Dân nói. Khi chưa có được những chứng cớ xác đáng, với lòng yêu mến Quảng Nam, cho phép tôi xin gọi thứ rượu mà anh Dân kể lại là “rượu nghe nói đà kinh!”.

 

Tôi bỗng sực nhớ đến câu nói quen thuộc của dân nhậu thời hiện đại: “uống nói mới tin”. Thôi thì “uống nói mới tin”, ai đã (dám) uống được cái rượu ấy thì nói tôi mới tin!?

 

Nguồn:

http://www.sieuthidacsan.com/ctyma/modules.php?name=News&file=article&sid=25

 

 

Tin tức khác