Thơ về rượu Cần

15:55 11/09/2009 | Lượt xem: 3009

MỘT SỐ BÀI THƠ VỀ RƯỢU CẦN

DO WEBSITE RUOUNGON.COM SƯU TẦM ĐƯỢC:

 

Bài thơ "Rượu cần"

 

Cũng liều uống rượu cùng em

Bởi chưng người đẹp lại thêm rượu cần

Cái ghè rượu hóa chứng nhân

Chúng mình mỗi đứa một cần vít cong

Một can cho má em hồng

Hai can anh đã vội trồng cây si

Ba can đừng bỏ anh đi

Anh buồn. Ghè rượu có khi lây buồn

Bốn can anh muốn chết luôn

Năm can... Em đã thúc dồn sáu can

Đã liều chết cũng chẳng oan

Bảy can anh uống. Em van anh rồi

Thôi thì một can hai người

Hai đôi môi khát một thời tìm nhau

Chín can... Rượu chẳng còn đâu

Còn em hóa rượu. Cúi đầu, anh say...

 

Bài “Đêm rượu Cần”

 

Anh đến

Ánh lửa bừng lên

Rượu cần đốt nóng Em

Đêm bất ngờ..

Lá rơi tròn một trời mơ

Cần rượu vin những nỗi chờ đợi Ai

Người uống Rượu suôt đêm dài

Giọt Rượu như lửa cháy hoài trong em

Anh về

Mang cả yêu thương

Sao Rượu ở lại vấn vương đêm dài

Anh có say?

Hội đã tan

Một lẩn gặp để muôn vàn đêm mơ..!

 

 

Và 1 số thơ sưu tập được

 

Bên nhau say rít rượu cần

Chất men êm dịu ngấm dần lòng ta

Hứng lên thơ cứ tuôn ra

Cho tình thi hữu bao la dâng trào

Bạn ơi uống nữa đi nào

Để rồi ngó thấy trời nhào, đất xoay

Thú gì bằng lúc đang say

Cái hồn lơ lửng nó bay lên trời

Vô tư nào phải chào mời

Đã chung một hũ dễ rời ngay đâu

Người thanh thản, kẻ lo âu

Sang hèn, sướng khổ bấy lâu kể nào

Ta mình cứ uống nữa vào

Trên đời thử hỏi thú nào bằng đây

Lúc này thơ mới là hay

Điệu vần chan chứa khi tay vít cần

Mặc cho thế sự xoay vần

Trước sau rồi cũng một lần ra đi

Xuống nơi địa ngục còn chi

Lãi là khi sống chạm li, dốc bầu!

 

Lúc này thơ mới là hay

Điệu vần chan chứa khi tay vít cần

Rủ nhau uống rượu rần rần

Vũ Kha, Vũ Phán xoay trần vì men

Lại còn Vũ Thắng đang chen

Khen cho họ Vũ một phen say mềm

Thêm chàng Nguyên Lịch vào thêm

Thế là hũ rượu ngấm men - thơ tràn.

 

Thế là cả hội làm thơ

Bao người chung hũ nào ngờ có say

Nhâm nhi thơ phú càng hay

Thú gì bằng cách dùng tay vít cần.

 

Cùng chung một hũ rượu cần

Vít cần thưởng thức cho gần nhau hơn

Ung dung tự tại tâm hồn

Lời thơ bay bổng trào tuôn đẹp lời

Chứa chan bằng hữu muôn nơi

Nhưng đừng say nhé! Để đời đẹp hơn!

 

Rượu cần khi uống càng say

Để cho cu Lịch lăn quay ra nhà

Thế mà vẫn cứ khề khà

Hai bác bỏ quá đã già còn hăng!

 

"Thú gì bằng cách dùng tay vít cần"

Để rồi cây bút có thần

Viết về thi tửu thêm phần sâu xa

Để rồi vang tiếng thơ ca

Rượu vào cảm hứng trong ta dạt dào.

 

Ơ kìa bốn lão nhà thơ

Rượu cần say khướt còn mơ thiên đường

Men tình ngấm mãi yêu thương

Tứ thơ chợt đến vấn vương mất rồi

 

Thi huynh bạn hữu chụm đầu

Rượu cần chung hũ một mầu hoa râm

Ngất ngây ngấm rượu âm thầm

Một đời tao nhã trầm ngâm với trời

 

Phải chăng sống ở trên đời

Quý sao bè bạn khó rời nhau ra

Khi yên ả, lúc phong ba

Mãi luôn son sắt với ta cùng mình

Như là rượu uống chung bình

Cho say đổ quán, xiêu đình ai ơi!

 

Đang vít rượu cần có bốn ông

Còn ba ông nữa đứng, ngồi trông

(Một ông xa khuất nghiêng nghiêng ngó

Hại vị nhẩm thơ, cũng nóng lòng)

 

Bên nhau say rít rượu cần

Chất men êm dịu ngấm dần lòng ta

Hứng mà thơ chẳng tuôn ra

Cho tình thi hữu bao la dâng trào!

 

Đàn bà chẳng kém chi nào

Rượu cần cũng cứ rít vào như ai

Bên nhau thỏa sức lai rai

Để khi nhìn một hóa hai mơ màng

Bác Hồng hòa nhập bản làng

Cũng say túy lúy có chàng đã mê!

 

Nâng ly, chạm cốc, vít cần ...

Men vào thơ cứ tiếp vần tuôn ra

Hữu, huynh đâu kể trẻ già

Cần cong, rượu ấm mặn mà tình thơ

Mong sao khi tóc trắng phơ

Được như thi lão những giờ này đây.

Rượu vào lòng cứ ngất ngây

Bên nhau thi tửu càng gây men nồng

Thú sao ý hợp, tâm đồng

Cho hồn thơ cứ bềnh bồng lên mây

Sự đời hay, dở mặc thây

Chỉ còn có những phút giây dốc bầu!

Dốc bầu mới biết nông sâu

Còn khi tỉnh táo biết đâu mà lần

Đùa thôi ! Xin tiếp vít cần

Cho men nó ngấm, để vần nó ra.

 

Nguyên Lịch với ba cụ già

Rít bầu rượu mán kà kà cùng say

Say rồi mới nhả thơ hay

Dọc ngang sông biển là đây bến bờ.

Khi nào có rượu gọi tớ với, trông mà thèm.

 

Một số thơ về rượu khác:

 

Uống vào lòng bỗng phởn phơ

Tâm hồn bay bổng trong mơ với mình

Rượu ngon em cứ dốc bình

Lại mong gặp bác tâm tình thêm hay

Bên nhau khà khướt đến say

Để cho thi phú tung bay mọi miền!

 

Khá khen bác Tích nhà ta

Nhìn ảnh điểm mặt nêu ra đủ đầy

Này ông béo, nọ cụ gầy

"Thời gian xanh lại" bề dầy làm thơ

Già rồi vẫn cứ phởn phơ

Say sưa thi tửu mộng mơ đêm ngày.

 

Cám ơn Người Khách Qua Đường

Ghé vào thăm tớ tỏ tường thi ca

Sáu câu lục bát tài hoa

Đã nói về rượu sâu xa thế nào

Mong sao bạn gắng tìm vào

Để cho mình mãi dạt dào niềm vui!

 

Cám ơn bác chủ nhiệm mình

Bốn câu Lục bát nặng tình thi ca

Rượu vào cho nẩy thơ ra

Mai đây nâng cốc lại ta với mình!

 

Rượu say mà vẫn ... tuôn thơ

Trời cao Đất thấp phải giơ tay chào

Xe máy phóng tốc độ cao

Ngã tư đèn đỏ ... làm sao phải dừng

Giao thông cảnh sát coi chừng

Nếu ngăn ông lai ... thì đừng nghe thơ ...

 

 Thiên hạ chẳng thích nghe thơ

Cho rằng mấy bác ngẩn ngơ mất rồi

Hồn vía bay tận lên trời

Ra đường không sợ toi đời bởi xe

Thấy nhà thơ phải chạy re

Bác Quỳ khích lệ em nghe sướng đời! 

 

Mặc cho thế sự xoay vần

Trước sau rồi cũng một lần ra đi

Xuống nơi địa ngục còn chi

Lãi là khi sống chạm li, dốc bầu.

Tin tức khác